Posted in danmei, ĐCO

ĐCO – chương 7

Phảng phất thực sự chỉ là để diễn tả sự khinh bỉ của mình, nói xong câu đó, bé gái lại khôi phục gạch men trên mặt. Nàng giao que diêm lớn cho Đường Mạch, sau đó xoay người chạy về hướng chỗ tối của kệ sách. Đuôi tóc ngựa dài vung vẩy theo nhịp nàng nhảy nhót mà lắc trái lức phải, bóng dáng nho nhỏ biết mất ở chỗ khuất của kệ sách như bóng ma.

[ leng keng ! Trò chơi đối kháng “Kẻ nào trộm sách của ta” kết thúc ]

[ đang kết toán khen thưởng của trò chơi…. ]

[ player Đường Mạch hoàn thành nhiệm vụ, đạt được khen thưởng ‘ que diêm lớn ‘, ‘khinh bỉ đến từ Mosaic’ ]

[ player Trần Phương Tri nhiệm vụ thất bại ]

Giọng trẻ con thanh thúy vang vọng lên trong thư viện trống rỗng, đi thẳng vào tai của Đường Mạch và Thần côn. Trò chơi giống nhau ở điểm đều sẽ có khen thưởng, dù là trò chơi trên mạng cũng có thể nhận được đậu vui vẻ hoặc mấy thứ linh tinh gì đó là phần thưởng, Đường Mạch đã sớm đoán được que diêm lớn này chính là phần thưởng của hắn.

Nhưng ‘ khinh bỉ của Mosaic ‘ là cái gì?!

Đây không phải là gợi ý nhiệm vụ sao? Thật là một khen thưởng thưởng ‘vờ lờ’ của trò chơi!

Sắc mặt Đường Mạch chợt xanh chợt trắng, trong lòng rối rắm. So với hắn, Thần côn còn hoảng hốt hơn.

Trận này Thần côn là bên thua, có khen thưởng, tương tự cũng có trừng phạt. Bình thường chơi thua có thể là mất tiền, còn chơi thua Hắc tháp, chẳng biết là mất đi cái gì.

Hắc tháp không đưa ra thông báo trừng phạt chính xác, Thần côn ngồi ngốc thật lâu, từ từ quay đầu về phía Đường Mạch: “…. Tui sẽ chết ư?”

Vấn đề này Đường Mạch cũng không có cách nào giải đáp. Hắn an ủi nói: “Chắc là sẽ không nghiêm trọng như vậy đâu.”

Thần côn lập tức nghe theo: “Tui tin tưởng cậu. Cậu thông minh như vậy, nói rất hợp lý, nó sẽ không tàn nhẫn như vậy, nó là thần, nó mang theo hy vọng và tái sinh, nó là thần của ta… “

Đường Mạch cầm que diêm lớn, ánh mắt bình tĩnh nhìn Thần côn đang rơi vào điên cuồng.

Không có chút dự đoán nào cho sự trừng phạt, điều này làm hắn bất an. Giống như là yên lặng trước bão tố, hành động không phù hợp với hành vi thông thường của trò chơi thì càng đáng sợ, cũng không có cách thấy trước kết quả. Nhưng đồng thời Đường Mạch âm thầm tự an ủi lòng mình: Nếu chơi thua thì thật sự chết đi, thì trên thế giới này chỉ sợ sẽ biết mất ít nhất một nửa số người rồi?

Chết vài tỷ người, sao có thể?

Chắc là không có khả năng.

Chắc là không có khả năng đâu…

Trò chơi đối kháng đã kết thúc, thư viện lại không khôi phục trạng thái bình thường. Đường Mạch cùng Thần côn thử xuống tầng, lại vẫn như trước không thể đi. Đồng thời, bên ngoài cửa sổ tần ba cũng là trống rỗng.

Bọn họ còn chưa trở lại Tô Châu.

Đồng hồ trên tường chỉ đến số 6, đột nhiên thân thể Đường Mạch căng chặt, một loại khủng hoảng không rõ nguồn gốc quét sạch sự lý trí của hắn.

Trái tim hắn lại đập nhanh một lần nữa.

Trái tim đập bang bang tựa như giây kế tiếp sẽ bay thẳng ra khỏi lồng ngực, Đường Mạch một phen đỡ kệ sách, nhưng mà thân thể hắn căn bản là không ổn định được, hắn theo kệ sách ngồi liệt dưới đất. Thần côn từ nơi xa chạy nhanh tới: “Cậu làm sao vậy?”

Tốc độ máu lưu thông quá nhanh khiến mặt Đường Mạch chỉ trong một phút liền đỏ bừng, mỗi một tấc da trên người hắn đều hồng đến dọa người, giống như một con cua bị nấu chín vậy. Thần côn hoảng sợ mà ngã xuống một bước, rồi lấy hết cam đảm đến bên Đường Mạch: “Cậu không sao chứ? Sao cả người lại hồng như vậy, mặt cũng thật nóng… Cậu đang phát sốt?!”

Đường Mạch chỉ có tim đập quá nhanh, còn thần trí vẫn tỉnh táo. Hắn nỗ lực mà nói ra hai chữ: “Trái tim…. “

Thần côn lập tức hiểu ý, dùng tay phủ lên: “Sao tim cậu lại đập nhanh như vậy! Như này mỗi phút phải đến 200 nhịp…. không, là 300 nhịp mất?!”

Đường Mạch đã không thể nói nữa, ở trong đầu hắn sửa lại: Là 394 nhịp.

Thư viện không thể đi ra, bên trong chỉ có đúng hai người là Đường Mạch và  Thần côn. Đường Mạch bỗng nhiên bị như thế này, Thần côn không hề nghĩ ra biện pháp nào cả, chỉ đành đỡ hắn đếm bàn ở quầy phục vụ, gạt hết mọi thứ trên bàn xuống, dìu Đường Mạch nằm xuống. Làm xong, Thần côn chạy tới buồng vệ sinh, dùng giấy dính nước đắp lên trán Đường Mạch, hy vọng sẽ có tác dụng.

Nhịp tim Đường Mạch đã đạt tới 532 nhịp một phút, hắn không biết cực hạn của trái tim con người là bao nhiêu, nhưng hắn cảm thấy mỗi giây kế tiếp tim hắn sẽ nổ tung bất cứ lúc nào. Cũng chẳng rõ nguyên nhân, nhưng trái tim không thể hiểu được theo y học thông thường này lại kiên cường mà dẻo dai vẫn kìm xuống ở lại lồng ngực hắn.

Thần côn không ngừng chạy tới nhà vệ sinh, lấy giấy thấm nước đắp lên mỗi chỗ da lộ ra trong không khí của Đường Mạch.

Đường Mạch có thể cảm nhận được hành động này chẳng có ích gì, nhưng Thần côn một mực giúp hắn như vậy làm hắn vô cùng cảm kích. Hắn không thể nói chuyện, chỉ có thể dùng đôi mắt đỏ bừng nhìn Thần côn, nhìn nhìn nhìn làm Thần côn nóng ruột đến mức mồ hôi đầu đầu.

Ròng rã một tiếng sau, Đường Mạch đếm nhịp tim, phát hiện tần suất đập đang giảm xuống.

Thần côn còn tưởng chườm lạnh có tác dụng, vội vàng chạy đi chạy lại, dùng giấy ướt đắp lên cả mí mắt của Đường Mạch.

Không biết qua bao lâu, Đường Mạch cảm giác có thể cử động lại được. Hắn bóc ra mấy tấm giấy dính ở trên người, đôi tay run rẩy cố ngồi dậy.

Thần côn vừa lúc chạy ra từ nhà vệ sinh, thấy Đường Mạch như vậy hắn lập tức chạy tới: “Cậu khỏe hơn chưa?!”

Đường Mạch hơi hé miệng, nhận ra cổ họng khô như phát cháy. Hắn nuốt nước bọt, cười gật đầu: “Uhm, hình như đỡ hơn rồi.”

“Vậy là tốt rồi, từ nãy đến giờ tui sợ muốn chết.” Thần côn nhẹ nhàng thở phào.

Đường Mạch nghiêm túc nhìn Thần côn: “Cảm ơn.”

Thần côn lắc đầu: “Không có việc gì, dù sao tui cũng không thể trơ mắt nhìn cậu bị như vậy.”

Tình huống hiện tại của hai người thật lúng túng. Thần côn là người đã kéo Đường Mạch vào cái trò chơi kì lạ này, mang đến cho hắn sự nguy hiểm tiềm tàng, lẽ ra hai người nên xuất hiện khoảng cách, thậm chí là đề phòng đối phương. Nhưng mặt khác, chơi xong, giống như là chỉ kết thúc một trò chơi bình thường. Thân thể Đường Mạch đột nhiên biến hóa, Thần côn không hề bỏ mặc hắn, dù việc hắn làm chẳng đem lại tác dụng gì, nhưng Đường Mạch thì không thể không cảm kích hắn.

Xảy ra chuyện như vậy lại rút ngắn quan hệ của hai người hơn một ít.

Thần côn: “Vừa rồi cậu bị làm sao vậy, đột nhiên tim lại đập nhanh đến thế. Ba tui là bác sĩ, đừng nói tới số nhịp như thế kia, người bình thường khi đạt tới 250 nhịp một phút thì trái tim không thể cung cấp máu, trong vài phút có thể bị đột tử.”

Đường Mạch nghĩ ngợi, quyết định nói cho Thần côn: “Mấy ngày nay anh không bị tăng nhịp tim ư?”

Thần côn lắc đầu: “Không có.”

Đường Mạch nhíu mày, kiên nhẫn giải thích: “Từ ba ngày trước tim tôi dần đập nhanh hơn. Trước đó cũng không nhanh như lúc nãy, nhưng cũng đạt tới hơn 300 nhịp một phút. Đồng thời, tôi cũng khá buồn bực. Có thể là do sự xuất hiện của Hắc tháp, nhưng tôi không phải là phần tử ‘ tẩy chay Hắc tháp ‘ hoặc ‘ ủng hộ Hắc tháp ‘, Hắc tháp to lớn như vậy thì có thể giải thích được lý do tôi bất an. Nhưng tại sao tim đập nhanh thì lại không biết.”

“Cậu có bị bệnh hay gì không?”

“Mấy ngày nay xảy ra vụ Hắc tháp tôi vẫn chưa đi khám.”

Thần côn nghĩ ngợi: “Vậy cậu nên đi khám bác sĩ sớm đi. Loại bệnh này của cậu tui chưa nghe qua bao giờ, nhịp tim hơn 300 còn chưa bị đột tử, toàn thế giới chắc chỉ có mình cậu thôi.” Thần côn nói đùa: “Có lẽ cậu sẽ bị Nhà nước chiêu mộ, trở thành chuột bạch nghiên cứu nữa. Ui, như thế thì tốt nhất là đừng đi ra bệnh viện nữa.”

Đường Mạch cười.

‘ Cạch—– ‘

Thư viện yên tĩnh bỗng dưng truyền đến tiếng mở cửa.

Đường Mạch cùng Thần côn nhìn nhau: Đây là tiếng cửa chính thư viện bị mở ra!

Hai người chạy bay xuống, lá chắn vô hình ngăn cản bọn họ đã biến mất tự khi nào, bọn họ dùng toàn bộ sức bình sinh mà chạy đến chỗ cây cột làm bằng gỗ Tử đàn đặt trước cửa.

Chìa khóa ở ổ nhẹ nhàng chuyển động, kẽo kẹt một tiếng, cửa lớn bị đẩy ra một khe hở. Ánh nắng xuyên qua khe cửa, chiếu sáng khuôn mặt Đường Mạch và Thần côn. Cảm giác ấm áp này không hề thuộc về ‘ban ngày’ trong trò chơi kia, nó là ánh nắng thực sự.

Đường Mạch hơi nheo mắt, ấm áp dào dạt làm toàn bộ lỗ chân lông của hắn nở ra, thư giãn đến cùng.

“Ơ, Đường Mạch, sao anh lại ở đây?” Giọng nữ trong trẻo vang lên, “Sáng sớm như này anh đã tới lấy đồ rồi sao?”

Đường Mạch mở mắt: “Tiểu Triệu?”

Đường Mạch lúc này mới nhớ ra chiều tối hôm qua mình đến thư viện là để lấy đồ, vì chủ nhiệm Vương nói thư viện sẽ bị chính phủ trưng dụng. Hắn mất vài giây để sắp xếp lại trí nhớ: “Em tới dọn đồ à?”

Tiểu Triệu cười: “Đúng vậy. Ba mẹ em thấy cái Hắc tháp này quá kì quái nên định về quê tránh một thời gian. Tầm 10 giờ nhà em sẽ đi nên em tới dọn chút đồ. Mà, không phải là em hỏi anh trước sao, sao anh lại đến sớm thế? Trong tay anh là cái gì vậy, que diêm? A, thần côn…. khụ khụ, sao anh ta cũng ở đây?”

Tiểu Triệu nhìn thấy Thần côn, Thần côn căng thẳng mà nuốt nước miếng một cái.

Đường Mạch bình tĩnh giải thích: “Lúc anh lấy đồ thì đụng phải anh ta, tán ngẫu vài câu.”

“Anh cùng ảnh còn có chuyện để nói ư… “ Tiểu Triệu nói thầm hai câu. Nàng ngẩng đầu nói: “Em phải vào lấy đồ rồi, nói sau nhé.” Nói, cô chuẩn bị bước vào cửa.

Tại thời điểm nàng sắp bước một chân vào cánh cửa, Đường Mạch mở to hai mắt, đồng tử co rút.

“Triệu Yến!”

Triệu Yến là tên thật của Tiểu Yến, nàng làm việc tại thư viện nửa năm, có rất ít người sẽ kêu cái tên này. Đường Mạch đột nhiên lớn tiếng gọi, Tiểu Triệu kì lạ nhìn hắn: “Làm sao vậy?”

Đường Mạch khẽ nhếch môi, lại không thể thốt ra được lời nào, chỉ dùng một loại ánh mắt kì quái nhìn hạ thân Tiểu Triệu. Tiểu Triệu theo ánh mắt của hắn cúi đầu nhìn, khi nàng nhìn rõ ràng, bỗng nhiên, nàng té ngã trên mặt đất, dùng cả tay bò lùi ra sau.

“Đây là, đây là cái gì… Chân em đâu! Chân của em đâu!!!”

Nước mắt trong phút chốc trào ra.

Tiểu Triệu chỉ là một cô gái nhỏ sinh năm 96 vừa mới tốt nghiệp đại học, nàng gào khóc, không ngừng dùng đôi tay sờ soạng hạ thân của mình, nhưng nơi đó lại toàn bộ trống rỗng, không có bất cứ thứ gì.

Trong mắt Đường Mạch, đang có một sợi dây vô hình từ đùi nàng leo lên. Sợi dây này đi đến đâu thì chỗ đó liền hóa hư vô, như là có thứ gì đó đang xóa đi sự tồn tại của Tiểu Triệu.

Hắn không biết sợi dây này xuất hiện từ khi nào, khi hắn phát hiện ra thì cẳng chân của Tiểu Triệu đã biến mất. Mà nàng vẫn không hay, còn đứng lại nói chuyện cùng Đường Mạch.

Nước mắt nước mũi giàn giụa, đến eo Tiểu Triệu cũng đã biến mất, nàng bò tới chân Đường Mạch, dùng tay bắt lấy ống quần hắn, khóc to: “Cứu em với, anh Đường, cứu em! Em bị sao vậy, em không muốn chết! Anh Đường, cứu em!”

Đường Mạch vươn tay nắm lấy tay Tiểu Triệu, nhưng mà hắn vừa mới nắm được hai giây, sợi dây kia liền leo tới hai tay Tiểu Triệu, cả hai cánh tay toàn bộ biến mất.

Sợi dây vô hình leo lên cổ Tiểu Triệu.

Trên mặt đất chỉ còn một cái đầu, hai mắt rưng rưng nhìn Đường Mạch, khủng bố mà quỷ dị.

“Em không muốn chết… Em không muốn chết. Em còn chưa được hẹn hò, chưa được yêu đương. Em còn muốn về nhà xem phim, tiểu thuyết hôm qua em còn chưa đọc hết….. Ba…… Mẹ……. Em không muốn chết, em không muốn chết. Anh Đường, anh—- “

Miệng cũng đã biến mất.

Cặp mắt ướt nhẹp kia vẫn luôn nhìn thẳng vào Đường Mạch, nhìn đến khi bị xóa bỏ toàn bộ.

Chỉ trong một phút đồng hồ, một người sống sờ sờ cứ như thế biến mất.

Đại não Đường Mạch trống rỗng, nhưng mà đến giờ khắc này, thứ làm hắn thấy đáng sợ nhất ấy là sự bình tĩnh của chính bản thân hắn. Hắn nhìn nơi Tiểu Triệu biến mất, nhìn đến nửa phút, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, quay đầu chạy nhanh ra chỗ Thần côn vẫnở phía sau.

Trong thư viện tối tăm, Thần côn không còn chút gì từ đùi trở xuống. Sắc mặt hắn tái nhợt nhìn Đường Mạch, lại nở ra một nụ cười vừa đáng thương vừa sợ hãi: “Đường… Đường Mạch, chắc đây là trừng phạt của trò chơi… “

“Thần côn!”

Rầm!

Thần côn ngã xuống trên mặt đất.

Đường Mạch lập tức đi đến cầm tay Thần côn.

Thần côn khóc, nước mắt chảy đầy mặt, nước mũi dính trên môi. Hắn nắm chặt lấy tay Đường Mạch, lặp đi lặp lại giống như Tiểu Triệu: “Tui không muốn chết, tôi không muốn chết…. Đường Mạch cứu tôi với, tui không muốn chết….”

Đường Mạch bất lực, hắn dùng tay đè vào phần chưa bị biến mất, nhưng lại là lúc sợi dây kia leo đến, cho nên biến mất vẫn phải biến mất, hắn sờ đến chỉ là một khoảng không.

Thần côn chỉ còn nửa thân trên.

Đường Mạch: “Đừng sợ, nhất định sẽ có cách.”

Thần côn một người đàn ông trưởng thành khóc lóc: “Có cách sao, tui không muốn chết, tui thực sự không muốn chết…. Đường Mạch, cậu cứu tui đi! Cậu đừng bỏ tui, cậu cứu tôi đi! Cứu tôi với!”

Đường Mạch một chữ cũng không nói được.

Thần côn cũng dừng nói chuyện, hắn chỉ khóc, không ngừng khóc. Thời gian trở nên chậm chạp, khi ngực sắp biến mất, hắn đột nhiên nắm chặt tay Đường Mạch, dùng đôi mắt đầy tơ máu nhìn Đường Mạch, như là gào thét: “Tui có một đứa con gái. Nó ở Thượng Hải, mẹ nó ly hôn với ta. Cậu giup tui đi xem nó, xem xem nó còn sống hay không. Nó tên San San, Trần San San. Nó còn sống, nó nhất định là sống! Cậu giúp tui nhìn nó, chỉ cần nhìn một cái!”

Tay Thần côn biến mất.

“Giúp tui đi, Đường Mạch, tui cầu xin cậu. Nó nhất định còn sống!”

Đường Mạch: “Cô bé ở đâu?”

“Nó ở khu Tĩnh An, học ở Thị Bắc Lý, là sơ nhất. Nó…”

Miệng Thần côn biến mất. Hai mắt hắn vẫn khóa chặt vào Đường Mạch.

Sợi dây trong suốt kia leo đến bên tai hắn, hắn cũng không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Đường Mạch, hai mắt đỏ đến dọa người, như là dùng dùng hết sức lực để nhìn.

“Tôi sẽ đi tìm, cô bé nhất định còn sống.”

Sợi dây kia hoàn toàn xóa bỏ tai của Thần côn, nhưng ánh mắt của hắn thả lỏng. Hắn vẫn khóc lóc nhưng đã không thể nói, chỉ nhìn Đường Mạch, trước khi đôi mắt biến mất, mi mắt chớp chớp, một giọt nước mắt lăn ra, rơi xuống nền đất.

Đường Mạch một mình ngồi quỳ tại cửa thư viện, ở ngoài không có Tiểu Triệu, mà bên trong, Thần côn cũng đã biến mất.

Tiếng chuông điểm 8 giờ của thư viện vang lên, quả lắc đồng hồ gõ đến tám nhịp, Đường Mạch vẫn như cũ ngồi quỳ trên mặt đất lạnh băng.

[ ngủ đi à ơi con yêu ngủ đi.

đôi tay mẹ nhẹ nhàng đưa đẩy nôi con… ]

Một giọng nữ hiền dịu ôn hòa vang lên khắp nơi trong thành phố Tô Châu.

Đường Mạch cứng đờ mà quay đầu nhìn về phía Hắc tháp cách thư viện 200 mét ngoài kia.

Ánh sáng đủ màu lập lòe ở trên thâp tháp màu đen. Một ngày trước, hàng ngàn hàng vạn người còn vây xung quang tòa tháp, mà đến hôm sau chỉ còn bảy tám người cùng Đường Mạch nằm liệt ngồi dưới đất, mờ mịt ngẩng đầu, nhìn tòa tháp đang phát ra khúc ‘ Khúc hát ru ‘

Giọng nữ hát xong phần mở đầu, một đám trẻ con theo giọng nữ vang lên.

[ ngủ ngoan à ơi con yêu ngủ ngoan.

đôi tay mẹ nhẹ nhàng đưa đẩy nôi con.

chiếc nôi đưa con, con mau ngủ.

đêm khuya vắng lặng, chăn ấm nệm êm… ]

Từng giọng hát một lần, gió thổi qua như là đem tiếng ca trong trẻo này đưa đi xa hơn.

Hát xong một bài, giọng trẻ con thanh thúy quen thuộc vang lên

[ leng keng! 498.160.000 players thành công trở lại trò chơi….]

[ lưu trữ trò chơi… ] (game saving)

[ tải dữ liệu trò chơi…. ] (game data loading)

[ tải thông tin players… ] (players information loading)

[ lưu trữ thành công… ] (saving completed)

[ tải về thành công… ] (loading completed)

[ trở lại thành công… ] (successfully log in)

[ leng keng! Ngày 18 tháng 11 năm 2017, hoàn nghêng players tiến vào trò chơi. ]

[ thông báo ba điều luật thép của Hắc tháp—-

Một, tất cả quy tắc trò chơi thuộc về Hắc tháp.

Hai, thời gian chơi là từ 6 giờ đến 18 giờ.

Ba, mong players nỗ lực leo tháp. ]

[ leng keng! Chơi vui vẻ! ]